Xôi nhiều màu sắc

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Triệu Phong Nhiệt độ: 770760℃

  Ngày 27 tháng 3, ban đầu tôi trực ca chiều.Vì phải ra ngoài có một số việc tạm thời nên tôi đã điều chỉnh ca làm việc của mình với các đồng nghiệp. Khi quay lại, tôi thấy bà Đặng đang ngồi trong phòng lấy chứng chỉ.

  Vì trước đây tôi đã từng nộp hồ sơ cho bà Đặng nên tôi có ấn tượng sâu sắc về bà. Khi tôi nhìn thấy cô ấy lần đầu tiên, tôi nghĩ cô ấy cần sự giúp đỡ từ đồn cảnh sát vì việc khác.

  Bà Đặng hôm nay ăn mặc thời trang hơn, đội mũ đỏ và áo sơ mi có hoa văn. Bà ơi sao hôm nay bà lại đến đây?

  Bà Đặng vừa nhìn thấy tôi, liền nhanh chóng đứng dậy khỏi ghế chờ trong đại sảnh, nói đi nói lại: “Bà chỉ đến tìm cháu thôi. Trong dịp nghỉ lễ, nhà cháu mấy ngày nay đã làm món xôi đủ màu sắc. Bà sẽ mang một ít cho cháu ăn thử.”Vừa nói, Đặng bà nội vừa cúi xuống, từ trong túi lấy ra hai thứ bọc chuối đưa cho, nói là gạo nếp nhiều màu sắc do chính tay bà làm, không có giá trị bao nhiêu.

  Hàng năm vào ngày 3 tháng 3 âm lịch, người Yao coi ngày này là “Lễ hội Ganba”, lễ hội đánh cá và săn bắn tập thể. Họ phân phát động vật hoang dã và cá đánh bắt được theo từng hộ gia đình để chia sẻ niềm vui thu hoạch, sau đó tập trung tại quảng trường để ca hát và nhảy múa để chào mừng lễ hội.Truyền thuyết kể rằng cách đây rất lâu, thú dữ thường ra vào làng Yao để làm hại người và phá hoại mùa màng. Để bảo vệ quê hương, Pangu, anh hùng dân tộc của làng, đã dẫn dắt các chiến binh của mình đi săn và giết thú rừng. Thật không may, Pangu đã bị một con linh dương dùng sừng đâm chết ngay tại chỗ. Hôm đó là ngày mồng ba tháng ba âm lịch. Để tưởng nhớ vị anh hùng dân tộc Bàn Cổ, người Yao đã chỉ định ngày 3 tháng 3 hàng năm là ngày tưởng nhớ Bàn Cổ và đặt tên là ngày 3 tháng 3, còn gọi là Lễ hội Ganba, được tổ chức hàng năm. Trước ngày 3 tháng 3, người Dao vào rừng già trước một tuần để săn bắt, giết thú rừng, xuống sông bắt cá tôm rồi nướng thành thịt khô mang về nhà.Phụ nữ lên núi hái các loại thuốc nhuộm tự nhiên như lá chàm, nước đun sôi và gạo nếp nhuộm với nhiều màu đỏ, vàng, xanh, tím để tỏ lòng thành kính với Bàn Cổ. Năm này qua năm khác, nó vẫn được lưu truyền cho đến ngày nay.

  Người Dao rất yêu thích gạo nếp năm màu và coi nó là biểu tượng của sự may mắn, mùa màng bội thu.Ngày thường, ngoài việc làm để cúng tổ tiên trong các dịp lễ hội, chúng còn được làm để đãi khách hoặc chiêu đãi khách trong các mùa lễ hội.

  Hôm nay là ngày trước Tết Nguyên Đán. Trời đang mưa phùn và thời tiết lạnh hơn bình thường rất nhiều. Tôi đang xin cấp chứng chỉ ở phòng xử lý chứng chỉ thì bất ngờ có hai ông già bước vào hội trường. Họ nói bằng thổ ngữ và liên tục khua khoắng bằng tay. Tôi không hiểu họ, nhưng xét theo trang phục của họ thì chắc chắn họ là người Dao ở địa phương.Tôi đã nhờ đồng nghiệp của tôi người dân tộc Yao, người đã xin chứng chỉ, giúp dịch thuật. Tôi được biết rằng trưởng lão thứ hai là một người dân trong làng ở Ủy ban thôn Shibanzhai, thị trấn Lianhuatan, huyện Hà Khẩu. Người bà nói chuyện tên là Đặng. Hôm nay, vợ chồng cô đã đến cơ quan công an để xin cấp CMND thế hệ thứ 2 khi đi chợ mua đồ Tết. Vì CMND trước đây đã hết hạn sử dụng, lại xét thấy đã cũ, chưa đi xa nên chưa đến xin. Bây giờ chính sách của đảng ngày càng tốt hơn, nhưng không có CMND thì chỉ xem được chứ không thưởng thức được.

  Sau khi hiểu được hoàn cảnh của hai vợ chồng già, tôi và đồng nghiệp nhanh chóng bước tới giúp họ điền đơn, chụp ảnh và chủ động xử lý các giấy tờ cần thiết cho đôi vợ chồng già. Chúng tôi cũng thông báo với người cao tuổi rằng sau khi xử lý hồ sơ sẽ được chuyển về nhà trong thời gian sớm nhất.

  Vào một ngày lạnh giá như vậy, bà Đặng vẫn đi chân đất và trời đang mưa. Bà cảm thấy không thoải mái nên tôi bước tới giúp bà Đặng sắp xếp quần áo và đo chân cho bà.Sau đó tôi bảo đồng nghiệp đợi, rồi tôi chạy đến chợ nông sản cạnh đồn công an để mua một đôi giày cho bà Đặng.

  Tôi đã chọn đi chọn lại ở cửa hàng giày. Nghĩ rằng đường núi khó đi và đường trơn do trời mưa nên tôi đã chọn một đôi giày cao su màu vàng và một đôi tất cho bà Đặng. Còn hai ngày nữa là Tết Nguyên Đán nên tôi đến cửa hàng tạp hóa bên cạnh để mua một đôi câu đối Tết.

  Tôi mang đôi giày và câu đối Xuân trở lại hội trường, mời bà Đặng ngồi trên ghế chờ. Sau khi để cô ấy đi tất, tôi ngồi xổm xuống giúp cô ấy đi giày và buộc dây giày.

  Tôi ngẩng đầu lên thì thấy hốc mắt bà Đặng hơi đỏ. Khi tôi đi ngang qua những câu đối tôi đã mua, vợ tôi đứng một bên xúc động nói: Không ngờ các bạn lại tốt bụng như vậy. Bạn không chỉ chạy khắp nơi để xin giấy tờ cho chúng tôi mà còn bỏ tiền ra mua đồ cho chúng tôi. Cảm ơn rất nhiều.

  Bà Đặng càng cảm động hơn, không ngừng nói: “Dịch vụ bây giờ tốt quá. Ngày mưa thế này vất vả quá cô bé ạ!”

   Đó chỉ là một đôi giày cao su màu vàng rẻ tiền và chẳng tốn bao nhiêu tiền! Không ngờ bà cụ cứ nhớ mãi sự việc này.

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.