Trong lịch sử văn học Trung Quốc, triều đại nhà Đường và nhà Tống là một thời kỳ huy hoàng. Những bài thơ và tác phẩm của họ không chỉ được lưu truyền rộng rãi vào thời điểm đó mà còn có tác động sâu sắc đến sự phát triển của văn học các thế hệ sau này.Sự uy nghi của thơ Đường và sự tao nhã, tinh tế của thơ Tống cùng nhau tạo nên đỉnh cao của văn học cổ điển Trung Quốc.
Thơ Đường nổi tiếng giàu cảm xúc, quan niệm nghệ thuật sâu sắc và nhịp điệu chặt chẽ.Các nhà thơ như Lý Bạch và Đỗ Phủ đã tạo ra vô số kiệt tác bằng tài năng độc đáo và tư tưởng sâu sắc của mình.Thơ của Lý Bạch thường thể hiện sự tự do, cởi mở vượt lên trên thế tục, chẳng hạn như “Tôi sinh ra đã có tài có ích, hết tiền sẽ quay lại” trong “Tôi vào rượu”. Các bài thơ của Đỗ Phủ chú trọng hơn đến hiện thực xã hội và nỗi đau khổ của nhân dân như “Tam quan”, “Ba lời từ biệt”… thể hiện sự quan tâm của ông đối với đất nước và nhân dân.
Thơ nhà Tống phát triển hơn nữa thể thơ văn học trên nền tảng của nhà Đường.Ci nhận được sự phát triển chưa từng có vào thời nhà Tống, không chỉ vượt xa thơ Đường về số lượng mà còn đạt đến trình độ nghệ thuật rất cao.Các nhà thơ Ci như Su Shi và Xin Qiji đã đẩy hình thức văn học Ci lên một tầm cao mới bằng những cảm xúc sâu sắc và thành tựu nghệ thuật tuyệt vời.Bài thơ "Niannujiao·Chibi Nostalgia" của Su Shi bày tỏ sự ngưỡng mộ của ông đối với các anh hùng và cảm xúc của ông về sự vô thường của cuộc sống thông qua việc miêu tả lịch sử và thiên nhiên.Những bài thơ của Xin Qiji thể hiện nhiều hơn một tình cảm yêu nước nồng nàn, chẳng hạn như câu trong "Yongyu Le·Jingkou Beigu Pavilion Hoài niệm" "Trải qua các thời đại không có anh hùng, Tôn Sơn Trác" vẫn được mọi người ca ngợi ngày nay.
Vẻ đẹp nhịp nhàng của thơ Đường, thơ Tống không chỉ thể hiện ở vận luật chặt chẽ mà còn ở sự khéo léo tỉ mỉ trong ngôn ngữ và cách diễn đạt cảm xúc tinh tế của nhà thơ.Nhịp điệu của thơ Đường chủ yếu là năm ký tự hoặc bảy ký tự, nhấn mạnh vào mức độ và độ tương phản, tạo thành một cảm giác nhịp điệu và âm nhạc độc đáo.Trên cơ sở đó, thơ Tống phát triển nhịp điệu linh hoạt hơn. Sự đa dạng của ca từ đã giúp nhà thơ có nhiều lựa chọn hơn khi sáng tác, đồng thời mang đến cho người đọc những trải nghiệm thẩm mỹ phong phú hơn.
Sự kế thừa văn học của thơ Đường, thơ Tống không chỉ thể hiện ở sự kế thừa và phát triển về hình thức mà còn ở sự tiếp nối tinh thần.Cho dù đó là sự cởi mở và tách biệt của các nhà thơ nhà Đường hay sự sâu sắc và tế nhị của các nhà thơ nhà Tống, họ đều trở thành nguồn sáng tạo văn học quan trọng ở các thế hệ sau.Cho đến ngày nay, thơ Đường, thơ Tống vẫn còn ảnh hưởng đến sáng tạo văn học và quan niệm thẩm mỹ của chúng ta.
Tóm lại, thơ Đường, thơ Tống không chỉ là tài sản quý giá của văn học Trung Quốc mà còn là di sản quan trọng của văn học thế giới.Vẻ đẹp nhịp nhàng và di sản văn học của nó sẽ tiếp tục truyền cảm hứng cho chúng ta khám phá và đánh giá cao chiều sâu cũng như sự quyến rũ của văn học cổ điển.