Khi nghe tin chị cả qua đời, nắng ấm chợt vụt tắt.
Thứ mờ mịt thực chất là trái tim.
Đó là mùa chim chích bay, cỏ mọc, hoa xuân nở rộ.Trong giai đoạn say sưa đó, chị tôi đã rời xa người thân, quê hương, một mình đi đến một nơi xa.
Bánh xe đang tăng tốc và hoàng hôn đang đến gần.
Bầu trời phía Tây, mây treo thấp, màn mây màu nâu đỏ phản chiếu khung cảnh núi rừng, trang nghiêm và trang nghiêm.
Tôi nghe thấy tiếng khóc cô đơn.
Cỏ dại ven đường mọc chen chúc nhau.
Mọi sinh vật đều đang thức tỉnh.
Nhưng chị tôi, trong mùa dịu dàng ấy lại chọn cách ngủ mãi không bao giờ tỉnh dậy.
Màn đêm buông xuống.
19h30, xe dừng trước nhà chị tôi.Ánh nến lung linh và tiếng khóc vang lên.
Một thân hình lạnh ngắt nằm phẳng trên ô cửa, đầu hướng bắc, chân hướng nam.Đó là chị tôi, người chị yêu thương tôi nhất!Lúc này, chị tôi đang lạnh lùng chờ đợi anh trai từ xa về gặp anh trai.
Không nói nên lời.
Ninh nghẹn ngào.
Nước mắt là điều duy nhất tôi nói khi đến gặp em gái mình lần cuối trong cuộc đời này!
Tôi ôm đầu chị, vuốt ve mặt chị, hỏi đi hỏi lại: Chị ơi, chẳng phải chúng ta đã đồng ý rằng chị sẽ luôn đợi em quay lại gặp chị sao?Chúng ta đã không đồng ý sao?
Chị ơi, nó im lặng.
Lần đầu tiên trong đời chị tôi đã lừa dối tôi. Cô ấy không trả lời một cách im lặng, khiến tôi khóc không ngừng vì đau buồn.
Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận được sự bất khả chiến bại của căn bệnh này.Cái chết đôi khi rất gần với chúng ta.Cuộc sống hóa ra lại mong manh đến thế!
Chị tôi bị ung thư vòm họng.Giai đoạn muộn.
Không ai có thể biết được những đau khổ mà chị tôi đã phải chịu trong cuộc đời này.
Mẹ tôi khóc trong lòng.
Cảnh tượng người đàn ông tóc trắng nhường người đàn ông tóc đen một lần nữa được dàn dựng một lần nữa.
Tôi nhìn thấy ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm rơi xuống, một luồng sáng chói lóa xẹt qua bầu trời, đẹp đẽ và vội vã!
Tôi đã mong điều này chỉ là ảo ảnh.
Thật không may là không!
Tôi nghe thấy tiếng khóc từ trái tim mình, chân thực và buồn bã.
Chúng tôi không thể hiểu được nỗi đau cuộc sống mà chị tôi đã phải chịu đựng trong những năm qua. Cái chết quá hung hãn và ngạo mạn đã khiến người chị xinh đẹp và tốt bụng này trở nên mạnh mẽ và đau khổ suốt cuộc đời.
Hơi thở sự sống của chị tôi đã vĩnh viễn được định hình vào 12h trưa ngày 10/3/2010.44 tuổi.
Điều tiếc nuối lớn nhất của chúng tôi là đã không quan tâm đúng mực đến căn bệnh viêm họng của chị khi chị còn sống, khiến chị phải chống chọi với cơn đói trong những giây phút cuối đời.
Tôi hiểu thế nào là đau lòng và đau lòng.
Đã nhiều năm rồi tôi chưa có sự giao tiếp gần gũi như vậy với chị gái mình. Đây là đêm cuối cùng và tôi muốn dành nhiều thời gian hơn với cô ấy.Về phần chị, chị không nói một lời, bình tĩnh như một đứa trẻ đang ngủ.
Tôi biết từ nay trở đi chị tôi sẽ thật sự phải xa chúng tôi. Cô ấy sẽ rời bỏ nhà cửa, con cái và những người thân yêu của mình. Cô ấy sẽ đến một thế giới khác.Dù có đau buồn đến đâu, chúng ta cũng không thể ngăn cản những bước đi quyết đoán của cô ấy.Từ nay em gái tôi sẽ là hàng xóm của gió, bầu bạn với cỏ, dựa vào đất và ngủ cùng trăng.
Đêm thật rộng lớn.
Chim cu kêu ra máu!
Nếu có kiếp sau, chị ơi, em vẫn mong được làm anh trai của chị, nguyện lớn lên như một cái cây trong đại dương được chị chăm sóc.
Trước tâm hồn ta chờ bình minh.Và bình minh thật ngắn ngủi!
Trong mắt tràn ngập phong cảnh mùa xuân, gia đình chúng ta có phong cách độc đáo!Có rất nhiều người tiễn em gái tôi.
Chị ơi, hãy chăm sóc bản thân nhé!Chúc bạn may mắn trên hành trình của mình...